"12 điều quyến rũ của phụ nữ trưởng thành"
"12 điều quyến rũ của phụ nữ trưởng thành"
1."Cuối cùng đã học được cách tung cú đánh đẹp nhất cũng giống như những đôi giày cao gót tuyệt đẹp của chúng ta vậy"
2. "Phải tin vào mắt nhìn của chính mình, không thể để quà tặng mua chuộc"
3. "Có một người sẽ tổn thương vì sự tổn thương của bạn"
4. "Cười sẽ giúp bạn vượt qua kẻ thù và chính bản thân bạn"
5. "Đừng trở thành một chiếc thẻ đánh dấu sách của ai đó...mà hãy trở thành một quyển sách đáng được đọc lại nhiều lần"
6. "Thứ làm cho bạn rực rỡ không phải là kim cương, mà chính là đôi mắt sau khi bạn khóc"
7. "Về cơ bản thì dù bạn ở đâu, bạn cũng sẽ khoe sắc như một bông hoa"
8. "Uống nhiều nước, thanh lọc cuộc sống, thanh lọc tình yêu, thanh lọc những sự thật được che giấu"
9. "Dũng cảm nói với bản thân, thứ này không phải là của tôi!"
10. "Không ai có thể quy định độ dài tóc chúng ta"
11."Luôn luôn có thủy thủ mặt trăng thế hệ mới, đứng ở nơi bạn mong chờ"
12. "Ít nhất phải có hai quyển sổ thông hành. 1 quyển là để giữ cho sự giàu có. Quyển còn lại là để giữ cho bạn cũ"
Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012
Nắm tay
“Bởi yêu những gì em yêu,
Mơ những gì em mơ,
Nên đau nỗi đau của em,
Hạnh phúc với những gì em hạnh phúc.
Vì đi con đường em đi,
Khổ những gì em khổ,
Nên vui niềm vui em vui,
Theo đuổi những gì em theo đuổi.
Bởi không dám nghe lời thề,
Không dám tin hứa hẹn,
Nên an lòng khi thấy em im lặng,
Tự nhủ rằng vận mệnh tương lai sẽ chẳng gió mưa, sẽ không lận đận.
Cho nên an lòng nắm tay em mà chẳng phân vân liệu bàn tay ấy có nắm lại tay mình.
Con đường kiếp trước chẳng dễ đi, nhưng đã có người làm bạn.
Con đường kiếp này còn lắm gập ghềnh, nên hãy nắm tay nhau, kiếp sau ta lại chung lối…”
“Chiều muộn trở về, thấy cảnh người bên đường thân mật với nhau, đành cố lơ đi. Nhưng mỗi lần thấy một đôi tay trong tay xách một bó rau, một con cá từ chợ bước ra, lòng không khỏi đau xót, thì ra hương vị của cái gọi là thiên trường địa cửu gói trọn trong một bữa canh, một bữa cá lại khó diễn tả thành lời đến thế! Đôi người yêu quấn quýt ấy biết đâu sẽ chia tay ngay trong tối nay, nhưng giờ này, khắc này, họ đã có với nhau biết bao ân tình sớm tối.”
Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012
Bao lâu đủ để quên một người?
Liệu đã có mấy ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau...
Tình yêu làm cho người ta buồn, làm cho người ta khóc, tự nhốt mình vào nhà và tránh ánh nắng mặt trời .
Yêu một người thật sự là khó và càng khó hơn gấp trăm ngàn lần nữa để quên đi người đó. Tình yêu thật sự là một đường tròn không hề có kết thúc.
"Tình yêu là thứ cảm xúc nhiều người trải nghiệm nhưng rất ít người được vui với nó”. Chúng ta đều yêu nhưng mấy ai được hạnh phúc trọn vẹn. Mấy ai mà không phải thừa nhận rằng tình yêu này đau đớn lắm. Hạnh phúc vốn là điều hiếm hoi và chẳng mấy khi tồn tại mãi mãi.
Sau tình yêu cuồng nhiệt ấy ta nhận lại được gì…
Nhận lại được gì ngoài sự thờ ơ lạnh lùng, sự ruồng bỏ. Nhận lại được gì ngoài sự phũ phàng.
Dù đã từng có thời gian yêu nhau say đắm nhưng con người ai cũng đổi thay, vì muôn vàn lí do mà phải xa cách.
Chỉ có cách đi qua nỗi đau đó ta mới có thể vui vẻ được nhưng dường như là quá khó…
Nỗi đau ban đầu sẽ là vết thương không ngừng chảy máu, khiến ta co quắp và gồng mình trong thương nhớ da diết.
Nỗi đau lâu ngày sẽ là vết sẹo, nếu như ta biết cố gắng mà sống, mà bước qua nỗi đau. Nhưng nỗi đau lâu ngày sẽ là vết thương ung mủ lở loét nếu như ta cứ ngồi đó mà nhìn nó, hằng ngày cứ soi vào nó, lôi nó ra mà ngẫm nghĩ , mà thổn thức.
Nỗi đau thà để nó yên, chứ khơi gợi lên thì chỉ có đau hơn ngàn lần. Và chắc rằng nó sẽ chẳng bao giờ liền sẹo.
Vết sẹo tuy không hề phai mờ như những kỉ niệm sẽ khó mất đi, nhưng chí ít ta sẽ không phải đau day dứt, mà chỉ mỉm cười cói đó như là cơn gió thoảng qua. Do số phận đã sắp đặt, rằng ta với họ chỉ đi ngang qua đời nhau. Chỉ là vậy thôi…
Bao lâu cho một nỗi đau nguôi ngoai
Bao lâu cho những kỉ niệm hóa thành mây trời lặng lẽ trôi
Bao lâu cho những nụ cười lại trở về trên môi
Bao lâu để những giọt nước mắt không còn lăn dài trong những cơn mơ
Bao lâu để nhìn người mình yêu thương đi với người khác mà không òa khóc..
Bao lâu để bàn tay thôi quờ tìm hơi ấm mỗi đêm
Bao lâu đủ để quên một người...
Ta sẽ chẳng bao giờ biết được, mà cũng chẳng có ai có thể giải đáp dùm ta. Thời gian luôn là phương thuốc cứu cánh duy nhất và hữu hiệu.
Thời gian sẽ làm ta nguôi ngoai, sẽ mang đến cho ta một người khác, sẽ lại làm môi ta cười, mắt ta say…
Nếu không , chí ít, thời gian sẽ làm nỗi đau của ta dần bốc hơi lên trời bao la, để rồi một ngày ta chợt nhận ra lòng nhẹ hẫng, nỗi đau cũng qua, muộn phiền cũng theo gió bay cao.
Chắc hẳn ngày đó sẽ đến. Đó sẽ là một ngày đẹp trời , ngày đó nếu có ai hỏi ta rằng
Nơi nào trên đời là hạnh phúc
Ta sẽ trả lời rằng nơi đó là nơi không có anh – người đã từng làm ta đau.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

