"12 điều quyến rũ của phụ nữ trưởng thành"


"12 điều quyến rũ của phụ nữ trưởng thành"
1.
"Cuối cùng đã học được cách tung cú đánh đẹp nhất cũng giống như những đôi giày cao gót tuyệt đẹp của chúng ta vậy"
2. "Phải tin vào mắt nhìn của chính mình, không thể để quà tặng mua chuộc"
3. "Có một người sẽ tổn thương vì sự tổn thương của bạn"
4. "Cười sẽ giúp bạn vượt qua kẻ thù và chính bản thân bạn"
5. "Đừng trở thành một chiếc thẻ đánh dấu sách của ai đó...mà hãy trở thành một quyển sách đáng được đọc lại nhiều lần"
6. "Thứ làm cho bạn rực rỡ không phải là kim cương, mà chính là đôi mắt sau khi bạn khóc"
7. "Về cơ bản thì dù bạn ở đâu, bạn cũng sẽ khoe sắc như một bông hoa"
8. "Uống nhiều nước, thanh lọc cuộc sống, thanh lọc tình yêu, thanh lọc những sự thật được che giấu"
9. "Dũng cảm nói với bản thân, thứ này không phải là của tôi!"
10. "Không ai có thể quy định độ dài tóc chúng ta"
11."Luôn luôn có thủy thủ mặt trăng thế hệ mới, đứng ở nơi bạn mong chờ"
12. "Ít nhất phải có hai quyển sổ thông hành. 1 quyển là để giữ cho sự giàu có. Quyển còn lại là để giữ cho bạn cũ"

Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012

Mùa gió cuối

Gửi anh – người đã từng cùng em đi qua thương nhớ!

Đã bao lâu rồi anh nhỉ, kể từ ngày mình chẳng còn là gì trong nhau? Anh đã đi xa cuộc tình ngày trước của chúng ta, bước về nơi ta chỉ còn là hai kẻ xa lạ. Anh vẫn sống tốt và hạnh phúc đúng không anh? Em thì vẫn vậy, vẫn đợi, vẫn chờ, dẫu đã qua biết mấy những mùa nắng mưa…

Yêu một người, rồi từ bỏ một người. Quen một người, rồi phải quên một người. Trân quý một người, rồi làm tổn thương một người. Thương yêu một người, học quên một đời… Có phải mọi thứ chỉ quanh quẩn thế đúng không anh?

Tình yêu trong cuộc sống này quá rộng lớn và bao la, nhưng không có nghĩa ai đó phải là tất cả của mình mãi mãi. Chúng ta ngay từ lúc sinh ra đã bị khuyết một nửa phần hồn còn lại, tháng ngày trôi qua cũng là lúc ta tiếp tục con đường lắp ghép nó cho vẹn toàn. Sẽ có những mảnh ghép sai trong vô vàn những mảnh ghép ta bắt gặp, cho đến một ngày ta tìm được mảnh ghép hoàn hảo cho một nửa cuộc đời mình. Ngày đó mình gọi nhau là yêu thương…

Vậy anh là mảnh ghép em tìm sai? Hay mãi mãi chẳng bao giờ là đúng…

Tình yêu đôi lúc cũng tựa như trò đuổi bắt thuở niên thiếu ta thường chơi, sẽ có một người theo và một người chạy. Có thể hai người sẽ bắt gặp nhau và dừng lại bên nhau mãi mãi, nếu họ thực sự là một nửa của nhau. Nhưng cũng có đôi khi, họ dừng lại ở cạnh nhau, rồi lại phải tiếp tục đuổi theo một người khác nữa, bởi người họ cần tìm trong suốt cuộc đời này vẫn chưa xuất hiện. Có bao giờ tồn tại một tình yêu không anh? Khi người đi trước cứ chạy thật nhanh, còn người theo sau đã mệt nhoài nhưng vẫn không theo kịp…

"Anh là gió, em là cỏ. Cỏ dù tán rộng đến đâu vẫn không đuổi kịp gió…
" Phải thế không anh?

Vậy anh là mảnh ghép em tìm sai? Hay mãi mãi chẳng bao giờ là đúng…
Gió

Vẫn mải rong chơi

Em hao gầy

Ngọn cỏ

Xơ xác cuối đông

Ngày dài

Chờ nắng lên

Bờ vai nghiêng

Gió

Anh ở đó

Có còn không

Cho em xin chút

Nhớ thương...

Anh đã nói là sẽ yêu em mãi mãi. Vậy mà giờ con đường mình đã chia làm hai. Anh bước đi, mà không một phút, một giây nào ngoảnh lại. Chỉ còn mình em hoang hoải với những kí ức không tên, những hoài niệm thực sự quá khó để lãng quên. Em chông chênh với những tháng ngày gió nắng hư hao. Những giọt nước mắt chỉ chực trào ra để cuốn bay đi cái vỏ ngoài mạnh mẽ. Chỉ còn nước mắt. Và màn đêm.

Có lẽ nào, thực sự, anh không phải người mà em đang tìm kiếm?

Gặp anh, yêu anh, rồi vùng vẫy trong nỗi đau vì anh… Em vẫn đặt tên là định mệnh. Có ai cưỡng nổi vòng xoay định mệnh bao giờ… Anh đừng lo vì em vẫn ổn. Đánh mất một người yêu thương tuy đau khổ, nhưng bỏ rơi người thương yêu mình hết mực mới chính là khổ đau. Anh hãy an lòng bước tiếp trên con đường đã mang anh đi… Nhớ là phải thực sự hạnh phúc nhé!

Đến một ngày, ngày đó sẽ không còn xa. Em sẽ nhận ra anh chỉ là cơn gió vô tình làm mát dịu cuộc đời em. Rồi anh sẽ từ từ bước ra khỏi góc khuất trái tim em, và sẽ rời xa con tim em, mãi mãi…

Sẽ là mùa gió cuối

Mùa gió qua

Khẽ lắc đầu đánh tan kí ức

Sẽ là mùa gió cuối

Mùa gió qua

Yêu thương nhạt nhòa

Em trả gió

Thôi bay...

Em không biết đến bao giờ nỗi nhớ trong em nguôi ngoai, đến bao giờ thì tình yêu trong em phai nhạt. Chỉ biết là sẽ chẳng bao giờ em nói yêu một ai đó mãi. Bởi có người đã trót mang “mãi mãi” của em đi xa rất xa rồi…

Biết không anh?

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Chẳng ngược đường, ngược nắng để yêu anh...

Ngọt ngào như tình yêu, đắng đót cũng như tình yêu.
 
Mỗi cuộc tình đi qua, chúng ta mỗi người mất đi trong mình một chút. Anh mất đi một chút niềm tin. Em mất đi một chút hồn nhiên.

Rồi những cuộc tình đi qua… Em lại mất thêm nữa một chút an yên. Anh mất đi đôi phần ảo vọng. 

Chẳng ai vẹn tròn sau mỗi lần nát vụn tim yêu…

Một lần khẽ nắm hờ bàn tay là vụt bay tất cả. Có những thứ ngỡ đơn giản, nhưng kiếm tìm được nó, giữ gìn được nó, lại là cả một chặng đường lắm khúc quanh co.

Em được gì sau mỗi cuộc chia ly? Anh được gì sau một câu tạm biệt? 

Em bớt hồn nhiên. Còn Anh mỏi mệt. Nước mắt chảy tràn trong những giấc mơ sang...

***

Rồi một ngày mình sẽ lại yêu. Không yêu nhau, nhưng sẽ yêu người khác. Và trái tim đã loạn đi vì cuộc tình trước. Sẽ đập, nhưng chẳng còn vì nhau...

Ngày xưa cũ ùa về như một bản đàn úa tàn những rêu phong. Em đếm những tình yêu, những nhớ thương gần như hơi thở. 

Có những cuộc tình em ngỡ thuộc về em. 

Có những người tình em ngỡ là của em… 

Nhưng rồi, vẫn chẳng trọn yêu thương nào có được… 

Những giọt nước mắt đêm đến bao giờ mới chịu ngủ ngoan trong kí ức ngày xưa?

Thân thuộc như tình yêu, xa xôi như tình yêu. 

Ngọt ngào như tình yêu,

Đắng đót, cũng như tình yêu.


“Có một ngày đường phố chỉ một chiều
Em không phải ngược đường để yêu anh như thuở trước
Gió sẽ không quất vào mặt người những lằn roi đau buốt
Mà khe khẽ thì thầm những bản tình ca!

Có một ngày
Ngày ấy sẽ không xa
Em không ngược phố giờ tan tầm
Che mình râm bóng nắng
Không ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Kể cho anh nghe điều thì thầm những ước mơ xanh!

Em sẽ không như cô bé năm nào đã ngược nắng yêu anh
Mà sẽ nói cùng anh rất nhiều khi phố chỉ một chiều
Mùa rụng lá...
Để rồi tựa vào vai anh yên ả
Đêm sẽ không buồn
Nghe em kể chuyện ngày qua!

Có một ngày
Ngày đó sẽ không xa
Phố xá rộng thênh thang
Anh nắm chặt tay em một chiều trên phố
Nhắc lại chuyện ngày xưa, thời của người đông và bụi đỏ
Có một người nông nổi ngược thời gian!”


Em gói yêu thương, cất sâu vào ngăn tủ quá khứ

Gạt nước mắt, khép lại một cuộc tình

Đứng dậy, mỉm cười, rồi mọi thứ sẽ qua!

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Tôi không nhung nhớ [ 我不想念 ]


我不想念 Tôi không nhung nhớ
Nhạc: Nha Phiến Đan (鸦片丹)
Lời: Trần Tín Hoành (陈信宏/Mayday’s A Shin) & Trần Một (陈没)
Trình bày: Lưu Nhược Anh (刘若英)
Dịch: Mạt Trà


某个城 某条街 某一条小巷
Một thành phố, một con đường, một ngõ nhỏ nọ
某一个晚上 某阁楼 微微灯光

một buổi đêm, một căn gác xép dìu dịu ánh đèn
某个人 默默关上 某心房 某扇窗

một người lặng lẽ cài then một trái tim, một ô cửa sổ
跟没有人 说晚安

nói ngủ ngon với không ai cả
“Ngủ ngon.”
夜 从前从来没这麼长
Đêm trước đây chưa từng dài đằng đẵng đến vậy
床 荒凉的像没有边疆

chiếc giường quạnh quẽ đến như không có biên giới
失眠 是枕头之上无尽的流浪

mất ngủ là sự phiêu bạt vô tận trên gối
天 永远不亮

trời mãi vẫn không sáng
我不想念 不想念 他模样
Tôi không nhung nhớ, không nhung nhớ bóng hình anh
我不想念 他肩膀 轻拥著我肩膀

tôi không nhung nhớ bờ vai anh choàng khẽ qua vai tôi
我不想念 他吻著我脸庞

tôi không nhung nhớ anh hôn lên má mình
把永远说成一颗糖

dùng lời nói đúc vĩnh viễn thành một viên kẹo
某空港 某车站 某个下一站
Một sân bay, một trạm xe, một trạm tiếp theo nào đó
某一扇车窗 某风景 唤醒惆怅

một ô cửa sổ, một bức phong cảnh đánh thức ưu thương
某南方 摇摇晃晃 某海洋 某艘船

một phương nam lắc lư chao đảo, một đại dương, một con thuyền
谁没妄想 有天堂

ai lại chưa từng vọng tưởng rằng có thiên đường
当 人活成了一棵仙人掌
Khi sống đến ngày hóa thành một gốc xương rồng
掌 心的泪却还是滚烫

nước mắt vùi sâu trong tim vẫn cứ nóng hổi
每当 抚摸那些天真致命伤

mỗi khi vuốt ve những vết thương trí mạng ngây thơ kia
恨 不能健忘

lại hận mình không thể lú lẫn
我不想念 不想念 他模样
Tôi không nhung nhớ, không nhung nhớ bóng hình anh
我不想念 他肩膀 轻拥著我肩膀

tôi không nhung nhớ bờ vai anh choàng khẽ qua vai tôi
我不想念 他吻著我脸庞

tôi không nhung nhớ anh hôn lên má mình
把永远说成一颗糖

dùng lời nói đúc vĩnh viễn thành một viên kẹo
我不想念 不想念 那时光
Tôi không nhung nhớ, không nhung nhớ khoảng thời gian ấy
那些快乐 和悲伤 却总在我身旁

nhưng những vui vẻ và đau buồn kia lại vẫn luôn lẩn quẩn cạnh bên
我只愿长夜将尽天快亮

tôi chỉ mong đêm dài sẽ dứt và trời mau tỏ
让想念的歌不再唱

để bài ca nhung nhớ không cất tiếng hát nữa
我只愿长夜将尽天快亮

chỉ mong đêm dài sẽ dứt và trời mau tỏ
让想念的歌不再唱

để bài ca nhung nhớ không cất tiếng hát nữa
让想念的歌不再伤

để bài ca nhung nhớ không gây nhói đau nữa
让想念的歌不要再唱

để bài ca nhung nhớ đừng cất tiếng hát nữa