Thường thì khi có thời gian rảnh rỗi để ngồi viết blog thì mình lại chẳng hề nhớ tới anh ấy
Nỗi nhớ anh ấy thường đến những khi mình đang chạy xe ngoài phố
Một bóng lưng quen thuộc
Một đôi trai gái chở nhau ôm cứng nhau trên đường
Hay chỉ là vô tình đi qua những nơi anh và mình hay đến
Tất cả đều có thể gợi nên nỗi nhớ thương âm ỉ trong lòng mình
Mình thường không hay thể hiện cảm xúc buồn đau với những người xung quanh
Do thói quen ?
Do tính cách ?
Hay do bất cứ điều gì ...
Chỉ là rất khó chịu khi bị người khác nhìn thấu tâm tư
Vì thế mình thường tỏ ra là 1 đứa con gái vô lo, vô nghĩ, chưa lớn...
Tâm tư của mình vì thế luôn chất chứa tận nơi sâu kín
Mình chỉ giải thoát nó bằng những câu status, những đường link câu chuyện tình cảm, những bài hát vu vơ, những lời tự sự trên blog
Hôm trước có một chị trên cơ quan đã nói đùa mình: "Mày ế đến nỗi lên facebook kể lể, tự sự ah ?"
Giữa chốn đông người, chữ "ế" như cứa sâu vào da thịt mình, vào con tim đã vỡ nát vì tình cảm của mình, nó như đập tan vỏ bọc cuối cùng của mình, phơi bày bản thân mình trước những con mắt của người đời
Vậy mà mình cùng chỉ bật cười và đáp trả: "Thì ế mới phải thế chứ chị"
Đau
Đó không phải là từ có thể diễn tả tâm trạng của mình lúc đó
Thực sự muốn la lên với chị ấy rằng: "Đó là bởi vì em nhớ một người...đợi một người...một người không đáng được như thế"
Cảm thấy thương xót cho chính bản thân mình
Đã bao lâu rồi chứ ?
Thời gian cứ thế trôi
Cuộc sống cứ thế thay đổi
Con người cũng phải lớn lên để thích ứng với nó
Vậy sao nỗi nhớ này vẫn tồn tại trong trái tim mình như thế ?
Chờ đợi một người đã bỏ rơi mình
Liệu có đáng hay không ???

Nhớ...
Trả lờiXóa