我不想念 Tôi không nhung nhớ
Nhạc: Nha Phiến Đan (鸦片丹)
Lời: Trần Tín Hoành (陈信宏/Mayday’s A Shin) & Trần Một (陈没)
Trình bày: Lưu Nhược Anh (刘若英)
Dịch: Mạt Trà
某个城 某条街 某一条小巷
Một thành phố, một con đường, một ngõ nhỏ nọ
某一个晚上 某阁楼 微微灯光
một buổi đêm, một căn gác xép dìu dịu ánh đèn
某个人 默默关上 某心房 某扇窗
một người lặng lẽ cài then một trái tim, một ô cửa sổ
跟没有人 说晚安
nói ngủ ngon với không ai cả
“Ngủ ngon.”
夜 从前从来没这麼长
Đêm trước đây chưa từng dài đằng đẵng đến vậy
床 荒凉的像没有边疆
chiếc giường quạnh quẽ đến như không có biên giới
失眠 是枕头之上无尽的流浪
mất ngủ là sự phiêu bạt vô tận trên gối
天 永远不亮
trời mãi vẫn không sáng
Đêm trước đây chưa từng dài đằng đẵng đến vậy
床 荒凉的像没有边疆
chiếc giường quạnh quẽ đến như không có biên giới
失眠 是枕头之上无尽的流浪
mất ngủ là sự phiêu bạt vô tận trên gối
天 永远不亮
trời mãi vẫn không sáng
我不想念 不想念 他模样
Tôi không nhung nhớ, không nhung nhớ bóng hình anh
我不想念 他肩膀 轻拥著我肩膀
tôi không nhung nhớ bờ vai anh choàng khẽ qua vai tôi
我不想念 他吻著我脸庞
tôi không nhung nhớ anh hôn lên má mình
把永远说成一颗糖
dùng lời nói đúc vĩnh viễn thành một viên kẹo
Tôi không nhung nhớ, không nhung nhớ bóng hình anh
我不想念 他肩膀 轻拥著我肩膀
tôi không nhung nhớ bờ vai anh choàng khẽ qua vai tôi
我不想念 他吻著我脸庞
tôi không nhung nhớ anh hôn lên má mình
把永远说成一颗糖
dùng lời nói đúc vĩnh viễn thành một viên kẹo
某空港 某车站 某个下一站
Một sân bay, một trạm xe, một trạm tiếp theo nào đó
某一扇车窗 某风景 唤醒惆怅
một ô cửa sổ, một bức phong cảnh đánh thức ưu thương
某南方 摇摇晃晃 某海洋 某艘船
một phương nam lắc lư chao đảo, một đại dương, một con thuyền
谁没妄想 有天堂
ai lại chưa từng vọng tưởng rằng có thiên đường
Một sân bay, một trạm xe, một trạm tiếp theo nào đó
某一扇车窗 某风景 唤醒惆怅
một ô cửa sổ, một bức phong cảnh đánh thức ưu thương
某南方 摇摇晃晃 某海洋 某艘船
một phương nam lắc lư chao đảo, một đại dương, một con thuyền
谁没妄想 有天堂
ai lại chưa từng vọng tưởng rằng có thiên đường
当 人活成了一棵仙人掌
Khi sống đến ngày hóa thành một gốc xương rồng
掌 心的泪却还是滚烫
nước mắt vùi sâu trong tim vẫn cứ nóng hổi
每当 抚摸那些天真致命伤
mỗi khi vuốt ve những vết thương trí mạng ngây thơ kia
恨 不能健忘
lại hận mình không thể lú lẫn
Khi sống đến ngày hóa thành một gốc xương rồng
掌 心的泪却还是滚烫
nước mắt vùi sâu trong tim vẫn cứ nóng hổi
每当 抚摸那些天真致命伤
mỗi khi vuốt ve những vết thương trí mạng ngây thơ kia
恨 不能健忘
lại hận mình không thể lú lẫn
我不想念 不想念 他模样
Tôi không nhung nhớ, không nhung nhớ bóng hình anh
我不想念 他肩膀 轻拥著我肩膀
tôi không nhung nhớ bờ vai anh choàng khẽ qua vai tôi
我不想念 他吻著我脸庞
tôi không nhung nhớ anh hôn lên má mình
把永远说成一颗糖
dùng lời nói đúc vĩnh viễn thành một viên kẹo
我不想念 不想念 那时光Tôi không nhung nhớ, không nhung nhớ bóng hình anh
我不想念 他肩膀 轻拥著我肩膀
tôi không nhung nhớ bờ vai anh choàng khẽ qua vai tôi
我不想念 他吻著我脸庞
tôi không nhung nhớ anh hôn lên má mình
把永远说成一颗糖
dùng lời nói đúc vĩnh viễn thành một viên kẹo
Tôi không nhung nhớ, không nhung nhớ khoảng thời gian ấy
那些快乐 和悲伤 却总在我身旁
nhưng những vui vẻ và đau buồn kia lại vẫn luôn lẩn quẩn cạnh bên
我只愿长夜将尽天快亮
tôi chỉ mong đêm dài sẽ dứt và trời mau tỏ
让想念的歌不再唱
để bài ca nhung nhớ không cất tiếng hát nữa
我只愿长夜将尽天快亮
chỉ mong đêm dài sẽ dứt và trời mau tỏ
让想念的歌不再唱
để bài ca nhung nhớ không cất tiếng hát nữa
让想念的歌不再伤
để bài ca nhung nhớ không gây nhói đau nữa
让想念的歌不要再唱
để bài ca nhung nhớ đừng cất tiếng hát nữa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét